Thông thường khi lắng nghe, chúng ta thường nghĩ rằng ta nên thể hiện sự tập trung bằng cách chỉ ngồi yên một chỗ, nhưng thật ra, việc đó chưa chắc đã khiến người nói chuyện với ta cảm nhận được là ta đang lắng nghe họ.

Đôi khi, người đối diện sẽ hỏi ngược lại xem ta có hiểu những gì họ vừa chia sẻ hay không, đó là phản hồi cho cảm giác thiếu chắc chắn của họ. Khi nói chuyện với bất kỳ ai, chúng ta cũng phải nhìn họ, nhưng chỉ như vậy thôi thì chưa đủ, vì chúng ta vẫn có thể bị phân tán suy nghĩ của mình đi nơi khác. Vì vậy, chúng ta vừa nhìn vừa thể hiện qua cử chỉ. Chúng ta gật đầu hoặc khi cảm thấy có điều cần chia sẻ, chúng ta vỗ vai an ủi hoặc làm bất cứ hành động nào để thể hiện là ta có tương tác với đối phương.

Ta cũng có thể thể hiện rằng mọi sự tập trung của ta đang hướng về họ qua lời nói. Khi đối phương đang nói mà chững lại vì không biết là liệu ta có hiểu những gì mà họ vẫn đang nói hay không, hãy cho họ một phản hồi như “tôi hiểu”, “em hiểu rồi”, họ sẽ nói tiếp.

Đối phương sẽ cực kỳ tập trung vào những gì họ nói và vào mạch cảm xúc của họ, vì vậy chúng ta cũng không nên giữ cho biểu cảm của mình không cảm xúc, nếu không đối phương sẽ lại không biết là ta có đang lắng nghe hay không. Khi họ kể chuyện buồn, ta hãy thể hiện mặt buồn, khi họ kể chuyện vui thì ta hãy mỉm cười, nếu không bạn sẽ đánh mất sự đồng điệu, đối phương cũng sẽ không muốn tiếp tục kể nữa.

Có một mẹo để chúng ta giúp não bộ xử lý thông tin tốt hơn khi đang lắng nghe người khác, đó là tập gật đầu với những thông tin quan trọng. Khi gật đầu, chúng ta đang gửi một tín hiệu để não bộ biết rằng, đó là điều nó cần phải ghi nhận và xử lý. Vào lúc đầu, chúng ta sẽ gật sai, gật vào những thông tin không quan trọng. Nhưng chúng ta vẫn phải tập gật vì đó là cách duy nhất để nhận biết được thông tin quan trọng lúc về sau. 

Không phải lúc nào ta cũng có giấy bút để ghi chép lại lời nói của người khác, nên chúng ta cần phải tập luyện gật đầu để não bộ ghi lại nó. Không phải cuộc hội thoại nào cũng kéo dài đủ lâu đến mức cần phải ghi chép lại, nên ta phải tập gật đầu. Có những công việc quan trọng mà đồng nghiệp của bạn muốn trao đổi nhanh thì bạn gật đầu để ghi nhớ tạm thời, sau đó quay về bàn, nhớ lại và ghi xuống. Đó là cách não bộ hoạt động, như một cỗ máy do ta lập trình.

Chúng ta cần phải lập trình cho não bộ làm việc theo mong muốn và nhu cầu của chúng ta, chứ không để nó thích làm gì thì làm. Vì vậy chúng ta phải tập luyện phản xạ gật đầu để não bộ làm việc tốt hơn, để gửi tín hiệu cho não bộ và thậm chí là người đối diện rằng chúng ta đang nhớ, đang nghe. Như vậy là cũng đủ.