Đa số chúng ta đều vô tình can thiệp đến quá trình phát triển của con mình một cách vô thức trong thời gian con còn nằm trong bụng mẹ. Trong khoảng thời gian 9 tháng 10 ngày đó, tuy chưa được sinh ra nhưng đó là khoảng thời gian thai nhi hình thành não bộ . Những thói quen hành xử hằng ngày của chúng ta cũng góp phần ảnh hưởng đến điều đó. Đó là một vấn đề cực kỳ quan trọng nhưng chúng ta rất ít khi để ý đến. 

Ta biết rằng, tính cách và năng lực suy nghĩ của não bộ được quy định trong gien. Ta cũng biết rằng quá trình mã hóa gien để tạo nên tính cách và năng lực suy nghĩ của em bé bắt đầu ngay từ trong bụng mẹ, chứ không phải khi con được sinh ra thì mới bắt đầu. Vì thế, khi đứa bé được sinh ra, ta không còn có thể can thiệp vào quá trình mã hóa gien để dẫn đến hình thành tính cách và năng lực tư duy của trẻ được nữa.

Người xưa có câu “cha mẹ sinh con, trời sinh tính”, nhưng điều đó không thật sự đúng. Điều đó chỉ đúng một phần rất nhỏ, còn lại tính cách của con chịu sự can thiệp từ cha mẹ đối với quá trình mã hóa gien từ trong bụng mẹ. Quá trình mã hóa gien này thật ra chịu nhiều ảnh hưởng từ thái độ, hành vi, cảm xúc của cha mẹ trong thời gian mang thai. Trong khoảng thời gian 9 tháng 10 ngày, não bộ cùng tất cả các cơ quan khác của con được hình thành. Tất cả những thói quen hành xử hằng ngày của chúng ta đều gây ảnh hưởng và can thiệp đến điều đó. Đây gọi là thai giáo và là một vấn đề cần được coi trọng. 

Chúng ta cần phải chú ý đến việc ta đang mã hóa cho con gien gì, nhưng thật ra rất ít khi ta nghĩ đến điều đó. Ta thường nghĩ rằng sinh con ra rồi thì mới dạy con. Nhưng khi sinh con ra, ta lại nghĩ để con lớn một chút hẵng dạy, cứ thế để rồi đến lúc con đủ lớn thì không dạy được nữa. Vì vậy ta nên giáo dục con từ sớm, thai giáo để can thiệp vào quá trình mã hóa gien của em bé ngay từ trong bụng mẹ.

Chính vì có việc thai giáo nên có những em bé sinh ra đặc biệt thông mình, có những em chậm hơn một chút, có những em thì rất chậm. Vì vậy, trừ khi gien của con gặp lỗi về di truyền sinh học, còn nếu thai nhi được xét nghiệm không mang vấn đề nhưng con được sinh ra lại biểu hiện chậm hơn những bé bình thường khác thì là do chúng ta đã không có sự can thiệp trong quá trình mã hóa gien. Nếu có thai giáo sẽ can thiệp vào quá trình này, quá trình sẽ tiến triển tốt hơn.

Bên cạnh đó, vì cơ thể của chúng ta có một khả năng thông mình. Cơ thể của người mẹ có khả năng rút kinh nghiệm để biết được đâu là điểm yếu và đâu là điểm mạnh để xây dựng nên bộ gien của một em bé. Nhờ điều này, ta cũng thường thấy rằng em bé thứ hai được sinh ra thường sẽ thông minh, khỏe mạnh hơn em bé đầu tiên.

Đối với em bé đầu tiên, chúng ta chưa có kinh nghiệm nên để cho thai nhi phát triển một cách tự nhiên và tự do. Khi sinh em bé đầu tiên, ta cũng mới bắt đầu trưởng thành và hoàn thiện mình trong vai trò là người cha và người mẹ. Trong khi đó, khi em bé thứ hai được hình thành, cơ thể, não bộ và các cơ quan khác bên trong người mẹ đã được cải thiện hơn rất nhiều và vì thế cũng có thể mã hóa gien của em bé thứ hai tốt hơn.

Người xưa thường nghĩ rằng “đứa thứ hai bao giờ cũng thông minh hơn, giỏi hơn, khôn lanh hơn đứa đầu”. Tuy thời xưa khoa học vẫn chưa phát triển nhưng suy nghĩ đó không phải là không có cơ sở. Ta có thể xem đó là kết quả của quá trình hoàn thiện và rút kinh nghiệm của cơ thể, và quan trọng hơn là kinh nghiệm về thai giáo, can thiệp thẳng vào quá trình mã hóa gien của em bé trong bụng.